Sau khi trao La Bàn Tri Thức cho Lyra, bầu không khí trong Thung lũng Echoes dường như trầm xuống. Ánh mắt thầy Eldrin chuyển sang Penbr, người đang đứng nghiêm trang bên cạnh, tay vẫn nắm chặt cây giáo nhọn quen thuộc. Thầy Eldrin mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc.
“Penbr,” thầy Eldrin lên tiếng, giọng nói vang vọng như tiếng chuông cổ. “Con đã luôn là người bảo vệ vững chãi, là lá chắn cho những người yếu thế, là ngọn lửa soi sáng trong bóng tối. Nhưng hôm nay, ta muốn trao cho con một vũ khí mới, một vũ khí mạnh mẽ hơn bất kỳ lưỡi gươm hay mũi giáo nào.”
Thầy Eldrin đưa tay ra, một luồng ánh sáng xanh biếc tụ lại, hình thành nên một vật thể kỳ lạ. Đó không phải là một cây giáo thông thường, mà là một cây trường thương với phần đầu được chế tác tinh xảo thành hình một ngòi bút khổng lồ, sắc bén và sáng lấp lánh.
“Đây là Trường thương Ngòi Bút,” thầy Eldrin giới thiệu, “vũ khí của người bảo vệ chân lý. Nó không dùng để gây sát thương vật lý, mà để viết nên những lời lẽ sắc bén, để vạch trần những dối trá, để bảo vệ những giá trị đích thực. Trong tay con, nó sẽ trở thành ngọn đuốc soi sáng những góc khuất của thế giới, là tiếng nói của những người không thể lên tiếng.”
Penbr đón lấy Trường thương Ngòi Bút, cảm nhận sức nặng và quyền năng của nó. Cây giáo nhọn cũ kỹ trên tay anh tan biến thành những hạt bụi ánh sáng, nhường chỗ cho vũ khí mới đầy uy lực. Anh nhìn thẳng vào mắt thầy Eldrin, ánh mắt kiên định.
“Con xin nhận lãnh sứ mệnh này, thưa thầy,” Penbr nói, giọng nói trầm ấm và đầy quyết tâm. “Con sẽ dùng cây trường thương này để bảo vệ chân lý, để chiến đấu cho lẽ phải, và để đảm bảo rằng tiếng nói của sự thật sẽ không bao giờ bị dập tắt.”
Thầy Eldrin gật đầu hài lòng. Ông biết rằng Penbr sẽ không bao giờ làm ông thất vọng. Rồi, ông hạ giọng, nói nhỏ chỉ đủ để Penbr nghe thấy.
“Và còn một nhiệm vụ nữa, Penbr. Nhiệm vụ này quan trọng không kém. Hãy luôn dõi theo Lyra. Con bé có một tâm hồn trong sáng và một khao khát tri thức mãnh liệt, nhưng con đường phía trước đầy chông gai và cạm bẫy. Hãy là người bảo vệ thầm lặng của con bé, hãy là chỗ dựa vững chắc khi con bé gặp khó khăn. Đừng để bất cứ điều gì làm tổn thương đến tâm hồn của con bé.”
Penbr nắm chặt Trường thương Ngòi Bút, ánh mắt hướng về phía Lyra đang đứng cách đó không xa, vẫn đang chìm đắm trong suy tư với chiếc la bàn trên tay. Anh thầm hứa với thầy Eldrin, và với chính mình, rằng anh sẽ luôn ở bên cạnh Lyra, bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm, dù là hữu hình hay vô hình. Anh sẽ là người bạn đồng hành, là người anh trai, là người bảo vệ trung thành nhất của cô trên con đường chinh phục tri thức đầy gian nan.

Từ ngày hôm đó, Penbr luôn mang theo Trường thương Ngòi Bút bên mình. Anh không chỉ là người bảo vệ chân lý, mà còn là người bảo vệ thầm lặng của Lyra. Mỗi khi cô gặp khó khăn, mỗi khi cô vấp ngã, anh luôn xuất hiện kịp thời, dùng trí tuệ và sức mạnh của mình để giúp cô vượt qua. Anh là người bạn đồng hành đáng tin cậy, là người luôn tin tưởng vào khả năng của cô, là người luôn ủng hộ cô trên mọi bước đường. Và Lyra, dù không bao giờ nói ra, nhưng trong thâm tâm, cô luôn biết ơn sự hiện diện của Penbr, người đã luôn ở bên cạnh, bảo vệ và che chở cho cô.
Câu chuyện về Penbr và Trường thương Ngòi Bút, về nhiệm vụ bảo vệ chân lý và bảo vệ Lyra, đã trở thành một huyền thoại trong Thung lũng Echoes, một minh chứng cho tình bạn đẹp đẽ, cho sự hy sinh thầm lặng, và cho sức mạnh của lòng dũng cảm và trí tuệ.
tattantat.com
