Lyra nhớ lại:
Ánh sáng xanh huyền ảo của Thung lũng Echoes nhấp nháy trên khuôn mặt Lyra, cô khẽ chạm vào chiếc la bàn cũ kỹ đeo trên cổ. Chiếc la bàn không chỉ dẫn đường, nó là một kỷ vật, một lời hứa, và là minh chứng cho một khoảnh khắc đáng nhớ nhất cuộc đời cô.
“Ngày hôm đó…” Lyra thì thầm, đôi mắt cô lấp lánh như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian. “Đó là một ngày mùa đông lạnh giá, nhưng không khí trong hang động Echoes lại ấm áp lạ thường, bởi sự chờ đợi và… một chút sợ hãi.”
Lyra nhớ rõ từng chi tiết. Cô và Penbr đứng cạnh nhau, đối mặt với Thầy Eldrin uy nghiêm. Khác với những buổi học thường lệ, không có những câu đố hóc búa hay những bài thực hành ma thuật phức tạp. Chỉ có sự tĩnh lặng và ánh mắt dò xét của Thầy.
“Lyra, con đã đi cùng ta qua bao nhiêu cánh rừng tri thức, đã lắng nghe bao nhiêu lời thì thầm từ quá khứ, đã ghi nhớ bao nhiêu bài học từ tinh thể.” Thầy Eldrin nói, giọng ông vang vọng như một làn gió cổ xưa. “Giờ đây, con đã sẵn sàng để tự mình đọc những chương sách của thế giới.”
Tim Lyra đập mạnh. Cô biết đây là lúc. Khoảnh khắc mà cô đã mong đợi, đồng thời cũng sợ hãi. Nó không chỉ là một buổi lễ tốt nghiệp, đó là sự khởi đầu của một hành trình cô độc, nơi không có Thầy Eldrin hay Penbr bên cạnh để chỉ lối.
Thầy Eldrin chậm rãi rút ra một chiếc la bàn nhỏ, được chạm khắc tinh xảo với những biểu tượng cổ ngữ và một viên đá phát sáng ở trung tâm. “Đây là La Bàn Tri Thức,” Thầy giải thích. “Nó không chỉ chỉ hướng về phía Bắc. Nó sẽ chỉ về nơi tri thức đang chờ đợi, về những câu hỏi chưa có lời giải đáp, về những chân lý còn ẩn mình.”
Ông trao nó cho Lyra. Khi những ngón tay cô chạm vào chiếc la bàn, một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa, như thể một lời chúc phúc, hay một gánh nặng của trách nhiệm.
“Ta không thể đi cùng con mãi mãi,” Thầy nói, ánh mắt ông nhìn sâu vào Lyra, “nhưng con sẽ không bao giờ đơn độc. Mỗi khi con lạc lối, không phải vì phương hướng, mà là vì mất đi niềm tin, hãy nhớ rằng chiếc la bàn này cũng chứa đựng lời dạy của ta: ‘Chân lý không lẩn trốn kẻ tìm kiếm, nó chỉ thử thách xem ai đủ kiên tâm để bước xuyên qua màn sương của sự nản chí.’ Con đường tri thức không phải là một con đường trải đầy hoa hồng, Lyra. Nó đầy chông gai, cám dỗ và những ngã rẽ khó lường. Nhưng chỉ cần con giữ vững niềm tin và không từ bỏ, chiếc la bàn này sẽ luôn dẫn con đi đúng hướng.”
Penbr vỗ nhẹ vai cô, nụ cười động viên hiện rõ trên gương mặt. “Chúc may mắn, Lyra,” anh nói. “Chúng ta sẽ luôn ở đây, chờ đợi những câu chuyện mà Lyra mang về.”
Đêm đó, Lyra không ngủ được. Cô ngắm nhìn chiếc la bàn phát sáng yếu ớt trên tay, cảm nhận sức nặng của nó. Đó không chỉ là sự công nhận cho những gì cô đã học, mà còn là lời nhắc nhở về những gì cô phải đối mặt. Cô đã sẵn sàng. Cô sẽ không làm Thầy Eldrin hay Penbr thất vọng. Mỗi bước đi, mỗi khám phá, sẽ là một minh chứng cho lời thề không bao giờ từ bỏ.
Lyra mỉm cười, ánh mắt trở nên kiên định hơn. Chiếc la bàn trên cổ cô khẽ rung lên, như thể đáp lại quyết tâm của chủ nhân.
“Và đó là lý do tại sao, ngay cả khi tôi đi xa đến đâu, Echoes Valley và những lời dạy của Thầy Eldrin vẫn luôn là kim chỉ nam trong trái tim tôi.” – Lyra
tattantat.com
